ĐỪNG NHÌN XUỐNG GIẾNG

     

Chả biết là vì cái sợ hãi lấn át tinh thần hay sao mà cảm xúc cơn gió ở khu vực đây rét lẽo, bị tiêu diệt chóc, u ám và mờ mịt hơn lúc nào hết. Nó thổi ngang qua mái tóc, dọc xuống lưng, rồi thoắt cấp tốc qua vai, như thể...có 1 bàn tay vô hình dung đang va vào...

Bạn đang xem: đừng nhìn xuống giếng

***

Bây giờ vẫn tháng 11, quê tôi vẫn là mùa gặt lúa. Từ bỏ già trẻ, lớn bé bỏng mỗi người mỗi vấn đề tất bật, fan lớn thao tác lớn người bé xíu làm việc bé, từ bỏ canh năm tờ mờ sáng cho đến khi góc trời phía tây sẩm tối, mặt trời chết thật núi. Ai ai cũng mau nệm làm mau lẹ để còn thời gian dọn dẹp và sắp xếp nhà cửa, chọn sửa áo xống đón tết, nhưng quan trọng đặc biệt hơn cả là để sở hữu thời gian đi coi hát.

Mọi năm, cứ trước tết khoảng 2-3 tuần thường có nhiều đoàn hát làm việc huyện, tỉnh giấc về buôn bản tôi. Họ xuất xắc diễn các tuồng như : Đường gươm nguyên bá, tuồng Lan cùng Điệp, người tình trên chiến trận, Đêm lạnh miếu hoang..... Sinh hoạt cây nhiều đầu buôn bản gần bên ông bá hộ Tám.

*

Và chũm rồi mùa gặt cũng xong, cứ mang đến mỗi tối vừa chấm dứt bữa cơm trắng là đám con nít đầu ba chỏm cửa hàng chúng tôi lại xin cha mẹ cho ra nhỏ đê nhằm bắt đom đóm, nói vậy thôi chứ thật ra tôi cùng chúng trốn đi xem hát. Gánh hát về đây làm cho không gian nơi này nhộn nhịp hơn bao giờ hết, giờ trống tùng tùng này, rồi giờ đồng hồ kèn tò te, giờ đồng hồ hát của những đào chủ yếu đào kép, giờ đồng hồ rao buôn bán bánh đa, bánh ú, giờ mời mặt hàng nước của bà núm Bảy....., hầu hết thanh âm ấy công ty chúng tôi chỉ rất có thể nghe vào buổi sớm thôi, yêu cầu giờ cảm giác thú vị phết. Mong mỏi ngày nào cũng được như vậy làm cho xóm xã đông vui, náo nhiệt, đầy ánh sáng.

Ngồi bên trên mỏm đá ngóng được một dịp thì giờ đồng hồ diễn cũng đã tới, những binh lính tướng sĩ hình dáng oai vệ cách ra, vị vua kiêu hùng oai nghiêm ngồi trên ngai vàng vàng, bao bọc là những cung tần mỹ nữ. Bắt đầu vở tuồng không được bao thọ thì mây đã ban đầu chuyển đen, mưa bước đầu rơi xuống, từng hạt to hạt nhỏ thấm đượm trên vai, kèm theo là đều tia chớp vang dậy một góc trời xám phun rồi từng đợt gió thổi bay cát lớp bụi mù mịt. Ông bầu thấy vậy cần đành cáo lỗi với bà bé và xin hẹn bù đêm ngày mai. Lũ con nít chúng tôi đi về vào nỗi thất vọng tràn trề, cứ tưởng sẽ được xem những biểu diễn oai hùng giữa hero và tướng mạo cướp, cảnh bà mẹ già ngồi làm việc hiên đơn vị mòn mỏi đợi con về sau chiến trận, cảnh Thúy Kiều liều mình chào bán thân cứu phụ vương đẫm nước mắt....

Tôi cùng đám bạn đành lê thân về nhà, cho nửa con đường thì trời hết mưa, bé trăng dần dần hiện rõ. Dù đi thành 7, 8 fan nhưng trong đám đứa nào cũng sợ ma cả mặc dù chưa khi nào gặp, mà lại chỉ nghe nói lại từ những người thân vào gia đình.

Con mặt đường để về làng tối om, nhão bùn, tất cả cố căng mắt núm nào đi nữa cũng chả thấy gì ngoài cái ko gian bát ngát màu đen bí mật ấy. Sương ban đầu rơi xuống, cái không khí lạnh đi từ đầu đến chân đến từng ngón tay ngọn tóc. Mặt khu đất thì gồ ghề, lởm chởm mọi viên đá to, đá nhỏ, gồm có viên sắc và nhọn đạp vào thì chỉ có rách rưới da rã máu. Đường về đã trắc trở, sẽ vậy còn bắt buộc đi ngang qua bãi tha ma, mồ mã ở chỗ này dày đặc, đông kín, rầm rịt nhau như 1 rừng bia mộ. Chân hương của không ít cái chén nhang nhiều ngôi tuyển mộ đã rụng rời từ lâu vì không có bất kì ai đến viếng, với cũng bởi vì mưa gió tác động khiến cho việc đó càng thêm bẩn thỉu, thiếu thốn trang nghiêm. Bao hàm cái đã bị đào xớ lên nhưng mà chả rõ bởi vì ai làm. Các ngôi tuyển mộ này tôi nghe bà kể đã gồm từ thời giặc Pháp, Mỹ, chúng nó vứt bom chết hàng trăm ngàn người, ngay cả dưới chân tôi cũng ko chừng đang sẵn có một trái bom B52.

Sâu mặt trong, đám cỏ mọc lên chũm nhau bịt khuất đa số ngôi mộ, bên dưới cái ánh nắng yếu ớt của con trăng phần đông thứ ở vị trí đây càng thêm mờ ảo, quan sát xa xa vào trong bến bãi hoang này các cây xoài, cây xoan đứng lừng lững như thể gồm cả đám tín đồ to cao, đang núp trong số ấy nhìn châm bẩm ra. Chả biết là do cái hại lấn át lòng tin hay sao mà cảm hứng cơn gió ở chỗ đây giá lẽo, bị tiêu diệt chóc, u ám và sầm uất hơn lúc nào hết. Nó thổi ngang qua mái tóc, dọc xuống lưng, rồi thoắt nhanh qua vai, như thể...có 1 bàn tay vô hình dung đang va vào. Gió tạo cho cành lá trên cây va vào nhau xào xạt, phần nhiều thân tre vang lên hầu hết tiếng "" cót két "" ai oán, tựa như ai gào thét trong tối đen.

Bỗng chốc trong đầu tôi, đùng một cái hiện ra phần đông khung cảnh ma quái, những mẩu chuyện ma, đều oan hồn bà nhắc nó cứ nạm hiện ra mà thiết yếu nào kiềm chế được. Cố gắng là tôi cũng đành bấm bụng, gặm răng mang hết anh dũng mà đi qua, chả đứa làm sao dám nói với nhau một lời, tương đối thở hiện giờ cũng trở ngại hơn lồng ngực tương tự như ai đang bóp chặt lại, tuyến phố phía trước tối đen, sâu hun hút, tại đây lại còn không có bất kì ai ở cả, chỉ toàn cỏ cùng với cây, thỉnh thoảng lại nổi lên vài tiếng chó tru xa văng vẳng.

Đang đi được đoạn, bỗng nhiên trong lùm cây sau sống lưng tôi bao gồm tiếng vạc ra, ngay trong lúc vừa nghe thấy, cái lo ngại chết chóc vẫn chạy dọc sống lưng, đông đảo cơn nổi da gà bắt đầu xuất hiện, những giọt mồ hôi trên trán và sống lưng ra như tắm, tim cứ đập thình thịch, khá thở lại càng nhanh gáp. Cả bọn, không dám nhìn nhau, cũng chả ai dám quay sườn lưng ra sau vày đứa nào thì cũng biết loại gì lộ diện sau lưng. Tôi chưa kịp bảo cả đàn chạy thì thằng Toàn, nó liền mang lại tay vào bên trong túi lấy cục đá to bởi bàn tay tín đồ lớn ném phăng vào vào lùm, vừa ném nó vừa hét lớn: "" mày là bạn hay là ma bao gồm ngon thì ra trên đây "". Tôi tức khắc thầm hỏi vào đầu, thằng này bây giờ ăn gì nhưng mà gan nỗ lực nhỉ, mỗi khi nó cũng nhát gan lắm, chả dám làm như thế nay đâu?

Ngay sau lời nói khêu khích ấy, trong lùm cây đã im lặng, khác hoàn toàn với vẻ kinh sợ lúc thuở đầu của nó, cả bọn thở phào nhẹ nhõm nghĩ có thể là con rắn giỏi mèo hoang nó săn mồi đêm. Tôi vừa nhắc chân lên chưa kịp ngoảnh phương diện lại, thì ngay lập tức phía sau đó 1 bóng white mờ ảo xuất hiện, chạy ngang qua mặt kia bé đường. Mẫu đèn pin tuyệt nhất trên tay thằng Bình đùng một cái tắt. Tôi chớp nhoáng hét khủng trong nỗi run sợ tột cùng: ""Ma, ma kìa. Chạy mau, nhanh lên"". Vừa dứt tiếng loại bóng ấy ngay tức thì vồ ra, chiếc mái tóc black dài bịt kín nửa khuôn mặt nó, loại áo trắng toát đậy khuất không thấy cả song chân, cho dù dưới cái ánh sáng yếu ớt của bé trăng cơ mà tôi vẫn có thể nhìn rõ nửa mặt vị trí kia của nó. Chiếc khuôn phương diện trắng bệch, nổi lên từng cọng gân xanh, đầu nó vấp ngã nghiêng sang trọng phải, bé mắt sâu hun hút, black ngòm nhìn trừng trừng vào tôi, ánh nhìn thì đầy giá lẽo, chết người chả khác gì cơn gió cơ hội nãy. Chú ý sang thằng Toàn, thời điểm nãy hùng hổ, gan góc bấy nhiêu thì giờ khuôn mặt nó trắng bệch như cắt không thể một giọt máu. Mấy đứa sót lại nhìn chả khác gì nó. Vậy là cả đám cha giò tám cẳng, thế chân lên đầu nhưng chạy. Cứ cố kỉnh mà đâm đầu phía trước, ko một đứa làm sao dám ngoảnh phương diện lại phía sau.

Hơi thở mỗi lúc càng khó, những giọt mồ hôi chảy váy đầm đìa cùng cơn gió lạnh ở chiếc chốn hoang tàn thổi vào người tạo nên tâm hồn, ý thức càng thêm điên dại, hoảng sợ. Bao gồm thằng vừa chạy vừa khóc hét to: ""Mẹ, bà bầu ơi! cứu vớt con, con chết mất"". Bùn trên tuyến phố cứ thế văng vào mặt, vào thân thằng chạy sau. Phần nhiều viên đá fe nhọn, cành gai bên đường nét cắt vào domain authority thịt, từng giọt máu bay ngược về phía đằng sau hòa cũng cơn gió. Chạy một hồi, cũng phát hiện được một tia nắng le lói phía trước bé đường, cả đám cứ núm mà chạy về phía nó. Càng chạy, ánh sáng ấy càng sát hơn nỗi sợ thuộc dần tan trở thành đi. Bỗng gồm giọng một người thanh nữ gọi lớn: ""Thằng phái nam – thương hiệu tôi, mày đâu rồi, trốn tao đi coi hát bắt buộc không"". Đang vào cơn hoảng sợ, điên loạn lòng tin tôi ngay lập tức bừng tỉnh vì biết tia nắng phía trước chính là mẹ tôi. Chạy đến, tôi ôm chầm lấy người mẹ khóc mang khóc để, bà thấy vậy cũng biết tôi đã gặp mặt gì nên cũng không trách móc, nhưng mà dẫn tôi với đám chúng ta về làng. Từng đứa một ngả, đứa nào cũng ôm phương diện khóc thút thít.

Sáng bữa sau tỉnh dậy, vứt cái chăn sang một bên ngáp rước một tương đối dài. Sực lưu giữ tới chiếc cảnh tượng hãi hùng đêm hôm qua cơ mà không ngoài rùng mình.

Chưa kịp nói chân xuống nệm thì bỗng bao gồm tiếng phạt ra từ đơn vị bếp:

- phái nam à! Xuống nhanh ăn cháo đi bé (Mẹ tôi)

Vừa nghe tôi gấp rút đáp lại:

- Dạ!

Vừa cách xuống nhà bếp, ăn uống được vài muỗng thì thằng Phước (trong đội đi hôm qua) hơ hải chạy vào báo cho tôi tin khẩn cấp:

- mày biết chuyện gì chưa?

- Chuyện gì giờ đồng hồ này! Tao mới thức còn chưa kịp tỉnh thì mày đang chạy sang.

- mày còn nhớ vụ tối hôm qua chứ?

- Ừm, tao nhớ.

Xem thêm: Bài 31 : Thụ Tinh Kết Quả Và Tạo Hạt, Thụ Tinh, Kết Hạt Và Tạo Quả

- nhỏ ma đêm hôm trước tao cùng với mày chạm mặt là giả, do bè cánh nhóc làng bên bày trò

Nghe xong, tôi tức tối ném cái muỗng xuống bàn:

- người mẹ nó! Cái đồng minh trời đánh. Mình có tạo ra thù hằn gì với nó và lại chơi ác bởi vậy chứ? Được rồi tao đang trả thù cho tất cả nhóm bọn mình.

Đêm đã xuống, gánh hát lại thường xuyên vở diễn hôm qua. Lần này lũ tôi đề nghị nhịn đói trốn bên từ chiều để mang lại khu chiêu tập ấy. Các thứ đã chuẩn bị đầy đủ, thằng Toàn thì trộm lấy bộ tóc giả của chị ấy nó, thằng Bình thì rước theo chiếc áo trắng, còn tôi thì mượn hộp phấn của chị ý Hai. Lũ tôi ngồi núp trong khu chiêu mộ từ thời gian xế chiều cho tới đêm diễn tàn, mọi bạn ai về nhà nấy. Qủa đúng trời ko phụ lòng người, sau cùng thì 2 "" bé mồi "" đã và đang tới.

Nhanh chóng mau lẹ tôi đội loại mái tóc trả lên, đem phấn đánh mang đến trắng bệch cả khuôn mặt, mặc vội dòng áo vào. Nuốm là hoàn chỉnh. Lũ này đi không sở hữu theo đèn pin tốt gậy gọc, nên công dấn một điều là đàn nó gan dạ. Ghi nhớ lại ban đêm qua bọn nó hả hê mỉm cười còn bản thân thì sợ hãi, cần chạy quá sống thiếu chết. Mà lại cơn khó chịu trong tôi trào lên.

Nhanh giường tôi leo lên phía trên cây xoài cành rào trong khu mộ. Hai thằng bé lại thì núp phía hai bên đường, trả tiếng chó tru vang cả không gian. đàn nó bắt đầu đứng khựng lại, dáo dát nhìn xung quanh từ trong bến bãi mộ cho đến đám cây xanh bên tê đường. Lợi dụng chúng không lưu ý tôi liền dancing toạt từ bên trên cây xuống. Hai thằng lag hốt cả mình, la toán lên vùng chạy. Nhưng làm thế nào mà chạy được cũng chính vì tôi đang gắng chặt áo chúng. đàn nó chả biết làm những gì nữa cứ vậy mà quỳ xuống vái lạy: ""Con lạy ngài ma, cô ma tha đến con. Bé lỡ dạy, nhỏ lại 2 cô ma tha cho con ạ!Con thề, con không quấy nhiễu nơi này nữa"". Tôi ngay thức thì buông tay ra mỉm cười hả hê, còn 2 thằng thì chạy bổ khói, thằng nào thì cũng vừa hét vừa chạy.

Tôi đi ra sau hỏi hai thằng Bình, Toàn: ""Sao? nhì thằng mày ưng ý chưa? Tao đầy đủ trình đóng tuồng chưa. Ha ha "". Chợt chả nghe thấy tiếng vấn đáp của đứa nào cả, tôi hỏi phệ thêm lần nữa. Đáp lại thắc mắc là sự im thin thít đến khiếp sợ của khu vực này. Tôi thì thầm nghĩ chắc chắn tụi nó bị loài muỗi chích quá đề nghị chạy về sớm. Hớn hở bởi vì vừa bắt đầu trả thù 2 thằng nhóc kia, tôi chạy lại mẫu giếng trong khu tuyển mộ soi mình xuống dưới ngắm nghía thành quả. Không ngờ tôi lạy hóa trang tài tình đến cả như vậy, nhìn xuống giếng tôi còn thót tim nữa mà huống chi tụi nó.

Nhanh chân tôi chạy về làng, chui qua cái khe dưới cửa ngõ leo lên giường tấn công một giấc tới sáng.

Ngày hôm sau, tôi chạy sang bên thằng Bình với thằng Toàn để nhắc lại cho cái đó nó cảnh tượng thời gian ấy. Đến tới đơn vị thì thấy phụ huynh chúng ngồi trên giường mếu máo thảm thiết.

Tôi chạy quý phái hỏi:

-Cô Năm Hồng ơi, gồm chuyện gì cơ mà cô chú khóc dữ vậy còn thằng Toàn cùng với Bình đâu rồi ạ?

Cô Năm Hồng nói vào cơn nấc:

- Cô khóc là do chúng nó trên đây này, bọn nó trốn đi từ đêm tối qua mang lại giờ mà vẫn còn đấy chưa về nhà, biết tìm đâu bây giờ. Trời ơi, tôi khổ quá!

Nghe cho đây tôi giật phun cả người, chạy về nhà với sự lo âu, khiếp sợ đè nặng trĩu trên vai.

Tôi âm thầm hỏi vậy tối qua lũ nó đã đi được đâu? Tụi nó hại đòn lắm, làm gì mà dám trốn biến mất tới giờ đồng hồ này?

Ngồi trên giường, sực lưu giữ đến loại giếng vào nghĩa địa. Tôi mau lẹ chạy ra sau vườn, hỏi bà.

Bà bảo loại giếng này đã có từ lâu đời rồi, bé ạ. Từng có một cô gái ,trẻ trường đoản cú tử do bị cha mẹ đuổi, do có chửa hoang. Chả ai trong buôn bản dám léo hánh đến cái giếng kia cả, mà mẫu giếng ấy cũng chả tất cả nước mặc dù mưa tất cả lớn ra làm sao đi chăng nữa.

Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng, bộ hạ bủn rủn đứng không vững. Lưu giữ lại khuôn mặt bên dưới giếng tối qua. Ôi trời ơi! miệng tôi cứng đơ, trong cổ họng nghẹn lại, tôi khuỵu xuống, từng giọt những giọt mồ hôi rơi thắm đất, đa số thứ trước đôi mắt mờ nhòe đi. Chưa kịp thốt lên câu tiếp theo thì, bên cô Năm Hồng xôn xao giờ bàn tán. Tôi mau lẹ chạy vọt ra cửa chính, phóng trực tiếp qua nhà cô.

Đập vào đôi mắt tôi hôm nay không nên là hỉnh hình ảnh hai đồng đội nó thường hay ngồi bệch xuống đất nghịch ô nạp năng lượng quan như từng ngày. Mà vắt vào đó là máu, nhì đứa đã chết với khuôn khía cạnh trắng bệt, nước dãi tan dài hai bên mép miệng, đôi mắt trợn ngược lên, cả tay lẫn chân bọn chúng đều có không ít vết trầy xước, cắt sâu vào da thịt. Cha người đàn ông trong đội tìm kiếm bảo rằng thấy tụi nó phía bên trong bụi tre, miệng thì đầy đất cát, trở ngại lắm mới mang ra được nhưng mà cũng chả hiểu bầy nó vào bằng phương pháp nào. Dòng khe ấy dù cho một con chó bé chui vào cũng cạnh tranh huống chi là tụi nó. Chị em nó chạy lại, ôm vào lòng nhưng khóc, tiếng khóc bi lụy làm cho tất cả làng bị tiêu diệt lặng đi, đây có lẽ rằng là hình hình ảnh ghê rợn nhất nhưng tôi từng thấy. Bỗng thân phụ nó rờ lên cổ 2 thằng cùng thấy có những vết cào xướt, hiện hữu những nhỏ chữ mờ mờ.

Xem thêm: 6 Bài Văn Mẫu Thuyết Minh Về Cặp Kính Đeo Mắt Kèm Dàn Ý Chi Tiết

Lặng nhìn vài giây, rồi ông hiểu to lên: "" Người kế tiếp là mày"". Cả làng ai cũng nhìn chằm chằm vào nhau do dự ""mày"" là ai. Những chắc rằng tôi là fan biết rõ ràng nhất ""mày"" là ai?

Và đêm nay gánh hát tiếp tụ diễn, tôi bị tóm gọn lại ở trong nhà vì tội trốn 2 đêm trước, cả làng cũng đã đi hết để thấy hát. Chỉ từ lại mình tôi trong tòa nhà với khoảng không gian buổi tối tăm, lạnh lẽo lẽo. Giờ đồng hồ gõ mõ tụng kinh khôn cùng thoát vong hồn hai bằng hữu nhà kia. Cơn gió bên ngoài cứ thổi tạo nên hai cái cửa sổ đập vào nhau chang chát, ngọn nến sẽ cháy thì bỗng nhiên tắt dở. Kèm theo đó là giờ gõ cửa ngõ vang lên trong đêm, và một giọng nói rỉ tai the thé của bạn phụ nữ.......