Thơ Về Mái Trường Thân Yêu

     
Mỗi năm tuyệt mỗi dịp kỷ niệm trường là những bài thơ về mái ngôi trường lại tràn ngập từ những nơi ùa về. Người nào cũng có kỷ niệm về ngôi trường lớp thầy cô của mình. Làm cho sao hoàn toàn có thể quên được thời hạn ngồi bên trên ghế công ty trường, từng học tập sinh đóng góp thêm phần làm mang lại mái trường thêm bề dày định kỳ sử.

Bạn đang xem: Thơ về mái trường thân yêu

Đã có khá nhiều bài thơ về mái trường mến yêu vừa để lưu niệm vừa là trình bày tình cảm của mỗi cá nhân được vincitysdaimo.com tổng hợp sau đây chắc sẽ sở hữu lại cho bạn nhiều giây phút lắng đọng.

1. Tuyển chọn tập thơ về mái trường giỏi nhất

Trường học gắn sát với ghế đá sảnh trường nơi chúng ta ngồi giải lao sau mỗi giờ lao động. Dưới cội phượng vĩ già tỏa bóng non là từng tốp học viên rủ nhau chơi các trò đùa sôi động.

Rồi mùa hè đến, ngày gặm trại thiệt đông vui. Lớp lớp học viên thi đua nhau học tập tốt,lao đụng hăng say. Toàn bộ đi vào thơ ca thiệt giản dị, tấp nập để lại các kỷ niệm thiết yếu nào quên.

*

Thơ tốt về mái trường

Viết cho ta một góc sảnh trường

Thêm một lần ta đặt cây bút làm thơThả nội dung theo lá bàng rơi thoảngTặng riêng rẽ ta làm hành trang năm thángGóc sân trường thơ thẫn cánh chim bay.

Ngày qua ngày nghe riết cũng hay hayTiếng trống trường, phần đông nô đùa, bài bác giảngCó đôi khi… trơn áo lâu năm xa – thoángNghe mênh mông …tuổi hạ thuở – xa – nào.

Cũng có ngày trời đất chẳng ra saoNắng hâm hấp mưa xồn xồn quái ác lạBãi xe cộ ta cũng cựa mình rôm rảChú, anh ơi dắt hộ dòng xe…hì.(cười)

Mùa hạ về ngheve hát lâm liNgắm phượng hồng xênh xang khoe áo mớiTa nghe ta … một thời lưu bút gợiCũng bâng khuâng lúc từng lớp ra trường.

Mùa theo mùa tâm trạng xếp theo chươngCó phần ghi: Trách cuộc sống đau đáuPhần to lớn hơn: Cảm ơn thầy sẽ tạoCho thằng ta cơm, áo sống qua ngày.

Ngẫm lại: Cười rất nhiều sự kiện không mayThôi bị tiêu diệt rồi chú ơi! con …mất véMặt đàn bà sinh đỏ hồng, khe mắt lệBất đột lòng nghe xao xuyến thương thay.

Và cứ cụ ngày cứ lại qua ngàyTa nằm trong làu đông đảo tay thon, xe pháo máyCả mẫu TÊN cũng từ khóa lâu quên khuấyMiệng thầm cười tên mới… “CHÚ xe cộ ƠI”.

Nắng ấm sân trường

(Nguyễn Liên Châu)Cây điệp già xòe rộng tán yêu thươngLá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắngGiờ sẽ học, mảng sảnh vuông yên vắngChim chuyền cành buông tiếng giá bâng qươChúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơNắng ké theo chồm lên ngồi bệ cửaVà cả gió cũng biết mê thơ nữaThổi thoảng vào đuối ngọt giọng thầy ngâm.Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầmĐiệp từng bông đá quý ngây rơi luân phiên títNgày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rítSà xuống sân tắm nắng nóng màu xanhEm ngồi lặng uống suối mật trong lànhThời gian như ngừng trôi không bước nữaKhông gian cũng ở yên không đủ can đảm cựaNgại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàngSân trường căng rộng lớn ngực cho thênh thangKiêu thương hiệu khoe trên mình màu nắng ấmLời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắngNắng nóng hơn dựa vào giọng ấm của người...


Bài thơ “Nắng ấm sân trường” tác giả Nguyễn Liên Châu đã miêu tả lại buổi học ngữ văn gồm giọng giảng trầm nóng của thầy: “Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ/ Nắng xẹp theo chồm lên ngồi bệ cửa/ cùng cả gió cũng biết mê thơ nữa/ Thổi thoảng vào non ngọt giọng thầy ngâm…”.
Tác phẩm có 5 khổ thơ, từng khổ là 1 trong những khoảnh khắc yêu yêu đương về lớp học, khung cảnh sân trường và phần lớn người đồng bọn quen. Ký kết ức tươi nguyên về tuổi học trò với tình các bạn tuổi mới lớn sẽ là hành trang đẹp nhất giúp họ bước vào cuộc sống. 
*

Mãi trong tôi, ngôi trường ấy

Ngày nào còn bỡ ngỡLoay hoay trước cổng trườngChưa một chút bâng khuângVới ngôi trường mới ấy

Mấy hàng cây phượng vĩMấy cội lá bàng toHình như muốn thầm thìBạn ơi vào đi nhé !

Kia rừng dương vẫy gọiHoà quyện tiếng chim chuyềnNhư một khúc giao tìnhCùng đón tiếp bạn new .

Vậy nhưng mà giờ thấm thoátĐã bao niên học rồiNgôi ngôi trường ngày nào ấyLà 1 phần trong tôi .

Cũng sản phẩm cây phượng vĩCũng mấy cội bàng toGiờ là các bạn tri kỷNgày như thế nào cùng có nhau

Mỗi lúc lá xào xạcNhư những nốt nhạc vuiCùng hoà vào điệu hótCủa cộng đồng chim trên cành .

Đến khi hoa phượng nởĐỏ rực cả sân trườngCũng là lúc ve khócCho tình chúng ta chia ly

Ôi ! Mái trường yêu dấuÔi ! Thầy cô thân yêuChắp đến tôi song cánhBay cao trên tuyến đường đời .

Thời gian sao cấp tốc quáĐã bao năm xa trườngNơi phương xa xứ ngườiNhìn cảnh lưu giữ trường xưa .

Tôi ước muốn một ngàyĐược về lại ngôi trường xưaTìm lại chút kỷ niệmCủa 1 thời mộng mơ .

Đừng nhé thời gian ơi !Đừng che mờ kỷ niệmĐừng tủ lớp rong mờĐể còn mãi vào tôi.

Trường Tôi

(Tố Hữu)


Trường tôi kiểu cách gì đâu?Không mê man mái ngói, chẳng cầu tương vôi:Nhà tranh vách đất đủ rồiĐình quang chiếm chật, được ngồi là hay!Trường tôi vui giữa luống càyBến sông, kho bãi chợ, trơn cây, sườn lưng đồiTrường tôi vui giữa biển cả khơiChữ reo mặt sóng, chữ ngời ghe câuTrường tôi vui giữa rừng sâuChữ theo đuốc lửa, tối thâu giờ người.Lại đây, ơi các bạn mình ơi!Trường tôi vang vọng rộn lời nước nonTa nghèo, ko mực thì sonBút tre phấn gạch, bà bé tạm dùng.Nghiêng đầu trên cái biển chungPhơ phơ tóc bạc, chúng ta cùng tóc xanhNày em, này chị, này anhChen vai nhưng học, rách lành sao đâu!I tờ mớm chữ mang đến nhau...

Trường tôi phong thái gì đâu?/ Không mê mẩn mái ngói, chẳng ước tương vôi/ bên tranh vách khu đất đủ rồi/ Đình quang chiếm chật, được ngồi là hay! ngôi trường tôi là thế, tuy mộc mạc, đối chọi sơ nhưng học trò luôn luôn chăm ngoan, học giỏi, vươn lên là tú tài ra dựng xây khu đất nước.

*

Mái trường thân yêu rực đỏ hoa phượng

Trước cổng trường nhỏ gái

Khi các em ùa ra như bầy bướmBao chàng trai đứng dựa bên dưới hàng câyTôi kế bên cuộc – đứng bên – với thấy hếtNhiều thư tình vội vã lén trao tay

Tôi cũng đều có một phong thư mong muốn gửiSuốt mười năm lỡ thất lạc số nhàNào những em hãy nhắn giùm tôi vớiCũng cổng ngôi trường này, cô gái ấy đi ra

Cô gái ấy đi ra… mười năm ko thấy lạiChỉ các em cứ người quen biết lượt chảy trườngPhong thư cũ niêm tình yêu thơ dạiTay tôi cầm mong muốn gỡ xấu hổ tơ vương

Nên cứ mỗi giờ chiều tan lớp họcKhi những em đang tất tả hẹn hòMắt lơ đễnh thoáng kinh ngạc bắt gặpCó một fan đãng trí đứng ảm đạm xo.

Nhịp trống trường

Từ nhịp tay vỗ dắt con điCon bự dậy men dần theo giờ trốngÂm thanh non lành, music nóng bỏngTừ nhịp trống tròn tủ loáng mảnh sân vuông

Tuổi thơ chập chững cách vô trườngNghe trống điểm để đời ta bật khócĐể ta biết oà reo sau huyết họcNhận ra mình trong nhịp trống trang nghiêm.

Cái âm thanh kinh hoàng lại khôn xiết hiềnTa ngơ ngác trước điều chưa hiểu hếtCó thú vui bài văn vừa kịp hếtCó nỗi bi lụy bài toán giải không xong.


Cái âm thanh bé nhỏ tuổi lại mênh môngQui tụ cả hai sắc tóc xanh bạcSau nhịp trống thấy mình luôn luôn đổi khácMột dáng vẻ hình đang hóng phía bóng gió …

Lớn khôn rồi rời mái lớp bâng khuângTa mãi cách theo giờ đời giục giãKhi đứng trước một niềm đau vấp ngãLại nghe dồn giờ đồng hồ trống gần như ngày qua.

Thời gian còn ngồi trên ghế công ty trường là quãng thời gian đẹp nhất của mỗi người. Họ được hotline là học sinh, sinh viên cùng thầy cô search bao lời tuyệt ý đẹp giữa những bài học. Từng mùa phân chia xa, phượng nở đỏ rực góc sảnh trường, bạn bè, thầy cô lưu luyến trong khoảng thời gian ngắn chia tay. 

Những bài thơ giỏi về mái trường bên trên đây hy vọng đã với lại cho chính mình nhiều cảm giác khó diễn tả.


2. Những bài bác thơ về mái ngôi trường ngắn gọn tuy vậy sâu sắc

Mỗi năm xuất xắc mỗi dịp lưu niệm trường là những bài xích thơ về mái trường lại tràn ngập từ các nơi ùa về. Ai cũng có đáng nhớ về ngôi trường lớp thầy cô của mình. Làm sao có thể quên được thời hạn ngồi trên ghế bên trường, từng học sinh đóng góp phần làm cho mái trường thêm bề dày định kỳ sử.

Xem thêm: Những Bài Văn Tả Cảnh Đẹp Đất Nước Hay Nhất, 28 Bài Văn Tả Cảnh Lớp 5 Chọn Lọc

Không ai rất có thể không tất cả thời dưới mái ngôi trường của mình. vincitysdaimo.com mời bạn hưởng thụ những bài xích thơ đẹp nhất, được không ít người yêu thích nhất bên trên diễn lũ nhé.

*

Thơ về mái trường nhiều cảm hứng nhất

TỰU TRƯỜNG

Giờ phấn chấn của 1 thời trẻ dạiHỡi ngói nâu, hỡi tường trắng, cửa ngõ gươngNhững nam giới trai mười lăm tuổi vào trườngRương nhỏ nhỏ cùng với linh hồn bằng ngọc.

Sắp niềm hạnh phúc như chương trình lớp họcBuổi chiều đầu, họ tìm chúng ta kết duyênTrong sảnh trường hướng dạo giữa Đào viênQuần áo trắng rất đẹp như lòng new mẻ.

Chân non ngu ngập ngừng từng bước nhẹTim run run trăm cảm tình rụt rèTuổi mười lăm cấp sách lại, đứng ngheLòng new mở giữa tay đời ấm áp.

Tựu trường đó, lòng tôi vừa bắt gặpNỗi xốn xang thầm lặng ở trong rươngCủa quý ông trai mười lăm tuổi vào trườngMắt tin cậy và tóc vừa chăm sóc rẽ

Người chúng ta nhỏ! mang đến lòng tôi theo ghéKhông nỗi gì hoàn toàn có thể vuốt ve hơnĐêm tựu trường mùi cửa sổ mới sơnTủ bắt đầu đánh với lòng trai thơm ngát.

TRỜI SAO

Bầu trời ngàn sao lấp lánhLung linh cầu vọng học tập tròMái trường lung linh mắt sángNgời ngời cầu vọng thầy cô…

Trường ơi, được coi là dòng sông mátGiọt trong kỹ năng và kiến thức loài ngườiCho em rửa mặt trong sự thậtLớn dần nhân nghĩa – tinh khôi.

Trường ơi, căn hộ em đấyTuổi thơ nhờ cất hộ mãi địa điểm nàyBảng black nở loại chữ trắngTay thầy vẫy mong mơ bay.

Thầy chưa từng dang tay đánhBúp hoa còn đậy trong cànhTuổi thơ đề xuất nhiều cá tínhCho đời đầy đủ sắc tươi xanh

Cô ơi dang đôi tay rộngÔm em siết chặt vào lòngĐể đôi mắt em ngấn lệLong lanh phân tử ngọc tình thương

Cô ơi ngọt ngào và lắng đọng giọng nóiBây tiếng đời thiếu tiếng ruTình thương tung trên trang giấyVào đời rửa sạch nỗi đau

Thầy cô bên nhau thắp sángNiềm tin trong mắt học tập tròNgàn sao giữa trời cầu vọngSáng ngời góc nhìn nên thơ.

Không giống hệt như nhiều bài thơ khác lại lấy cây phượng cai quản thể, bài xích thơ Trời sao đang lấy bầu trời sao để gia công hình ảnh xuất hiện tại đầu tiên. Trời sao cũng biết cười cùng học sinh, với rạm niên tuổi tác của chính nó thì đã tận mắt chứng kiến biết bao lời rỉ tai và trò vui của học sinh.

Có thể là mọi quậy phá của của bè cánh tiểu yêu nữa. Trong bài bác giảng của thầy cô gồm ánh nắng, gió cũng hăng say theo bài giảng của thầy.

*

Thơ kỉ niệm về trường xưa

Mái ngôi trường Thân Yêu

Tác giả: Tocngan.HYTV

Mười lần khai giảng qua rồiMà nay tôi lại bổi hổi xuyến xaoMới vừa năm ngoài bước vàoMái trường siêng tỉnh từ bỏ hào lắm thay!

Vậy mà lại khai giảng lần nàyTim tôi rạo rực nhớ ngày đầu tiênThầy cô như thể người mẹ hiềnDày công bảo ban triền miên tháng ngày.

Cơm phụ vương áo chị em chữ thầyGắng công học tập tất cả ngày thành danhThời gian rồi cũng qua nhanhNhưng bao kỷ niệm ngày xanh mãi còn.

Trên cao chim hót véo vonPhía xa cây phượng vẫn còn đó điểm bôngNgôi trường là mái nhà chungĐi xa mãi ghi nhớ ngày cùng mặt nhau.

Ơn thầy em mãi khắc sâu!Dù cho cuộc sống đời thường dãi dầu nắng và nóng mưaEm luôn nhớ mái ngôi trường xưaNhớ trường chăm tỉnh sớm trưa đi về.

MÁI TRƯỜNG XƯA

Biết tuổi thơ có quay trở về hai lần?Để tiếng trống chiều nay thêm yêu đương nhớTôi như mẫu lá bàng sau bão gióĐợi lặng lẽ hình trơn tuổi xưa yêu.

Tôi lưu giữ từng viên ngói phủ mờ rêuLũ chim sẻ ê a xung quanh cửa sổNhững hàm số ngổn ngang bên trên trang vởBài viết nào lướt thướt mấy câu văn.

Quả bàng non ấp ôm những mon nămTôi hóng hoài ước mơ không chín nổiCái đáo, hòn bi, giờ chim vồi vộiTrốn kiếm tìm nhau ngang dọc ngôn ngữ cười.

Nắng nghịch ngầm che nét chữ xinh tươiMưa giận dỗi tìm mấy ngày chẳng thấyCái bím tóc đuôi gà hoe hoe ấyCòn cong môi ngúng nguẩy nữa tốt không!…

Đâu bài xích thơ tôi viết mãi không xongThời gian lấp bí mật dần bao trang vởHoa bàng trắng rồi mang lại mùa phượng đỏVà tóc thầy bụi phấn cứ trắng hơn.

Giữa cuộc đời đồng chí vắng nhau luônĐể mỗi bận hoa cúc kim cương trước ngõTiếng trống xui nhớ nôn nao trường cũThơ gieo vần mênh mông sắc vàng thu…

Thời gian vẫn trôi đi nhưng không gian của ngôi trường xưa thì vẫn như vậy. Đã gồm bao lớp lớp học viên trải qua mái trường bé dại bé thân thương. Họ trưởng thành và cứng cáp và đi ra bên ngoài cuộc đời để tạo ra dựng sự nghiệp của mình. Lời thơ của thầy thì vẫn còn đó đó, nắng nóng vẫn vàng với gió thì cũng cứ chồm qua bậu hành lang cửa số để mê thơ thuộc học sinh.

*

Mái trường cấp 3 thân thương

Yêu lắm trường lớp ơi

Sưu tầm

Em yêu mái trườngCó hàng cây mátXôn xao khúc hátRộn vang tưng bừng

Những tiếng ra chơiSân ngôi trường nhộn nhịpkhi nào gồm dịpMọi các bạn ghé thăm

Nơi đây biết baoBạn bè trang lứaThầy cô dạy dỗ bảoCho em cách vào

Lời cô ngọt ngàoThấm tung trang sáchCô dạy bao cáchGiảng bài bác thật hay

Những ngày nghỉ ngơi họcEm thấy lưu giữ trườngNào các bạn ơiGắng đến lớp đều

Có đêm trong mơBỗng cười cợt khúc khíchThích ơi là thíchNgỡ sẽ ở lớpCùng chúng ta đùa vui.

TRƯỜNG TÔI

Cổng ngôi trường tôi trông rất xinh

Tường cao cổng sắt , dưới hình văn hoa

Bước vào thoang thoảng mùi hương hoa

Trời cao xanh ngắt , mây tà tà bay

Râm râm nhẵn mát hàng cây

Trưa trưa gió thổi lay cây rì rào .

Xa xa sản phẩm dương vẫy chào

Gần gần phượng hồng thì thào call thương

Cùng vị trí khắp vùng trong trường

Sinh viên chơi đùa , vồ cập chuyện trò

Người nói nhỏ , kẻ nói to

Xôn xao tiếng hát giờ đồng hồ hò du dương

Vọng xa nghe giờ giảng đường

Bao la trang trải tình thương cô thầy

Dạo quanh xa đó gần đây

Nơi đâu đẹp nhất là đây trường bản thân .

Để tra cứu một bài bác thơ diễn đạt chi máu về mái ngôi trường thì chúng ta có thể đọc sản phẩm Trường tôi. Người sáng tác đi từ xa mang lại gần rồi lại từ sát lại xa. Trường đoản cú xa có thể thấy cổng trường nhỏ dại xinh, bước qua cánh cổng là sản phẩm cây bóng mát, hàng hoa đẹp tươi đang rung rinh trong gió. Xa xa là hàng dương, lại gần sờ tay ngay vào nơi bắt đầu phượng già.

3. Tập thơ về mái ngôi trường thầy cô hay, dạt dào cảm xúc

Trong đời, ai ai cũng có thể tuyệt vời với mái trường nhưng mà ở đó có những người thầy, bạn cô từng dạy mình. Đó là bạn mà chúng ta gắn bó thường tìm tới để chia sẻ với nhau kinh nghiệm tay nghề làm bài bác và những bài học trong cuộc sống. Đối với họ, thầy cô như người cha mẹ thứ nhị của mình, thậm chí thân thương hơn vì rất có thể giãi bày số đông điều thầm kín đáo nhất.

Xem thêm: Cấu Hình Electron Nguyên Tử: Quy Ước Cách Viết Cấu Hình Electron, Hãy Xác Định

*

Công thầy em mãi không quên

ƠN CÔ, NGHĨA THẦY

Thơ Dạ Quỳnh

"Muốn sang nên bắc cầu kiềuMuốn nhỏ hay chữ buộc phải yêu rước thầy"Công thầy sánh tựa chân mâyChữ cô tạc dáng đến "cây" phải người

O, a điểm chín điểm mườiLong lanh góc nhìn em cười cô vuiVầng dương phía trước chớ lùiCó công mài sắt ngọt bùi mai sau

Thầy cô chẳng quản ngại công đầuĐưa đò tri thức sông sâu hổ ngươi gìMỗi năm lại một chuyến điChắp thêm song cánh thiên di tung trời

Hai mươi, mười một rạng ngờiHiến chương công ty giáo nhớ ơn cô thầyMái trường mếm mộ còn đâyBảng đen phấn trắng thơ ngây năm nào

Bao nhiêu đáng nhớ ngọt ngàoMột thời thơ dại lấn sân vào trong mơHôm ni ngồi viết vần thơGhi sâu "nửa" chữ ơn cô nghĩa thầy...