NHẤT CÁ ẢNH VỆ ĐÍCH SINH HOẠT

     
Hai tín đồ đợi cho tới nửa canh giờ, trước mặt vẫn là bãi rừng trống, Phượng Hữu Hoài sau cùng không trụ được, bửa đầu ngủ. Hắn tựa vào trên vai Phó Thư ngủ say sưa, Phó Thư quan sát trộm hắn, cười cợt tới hạnh phúc. Phượng Hữu Hoài bình thường quốc vụ triền thân, trở ngại lắm bắt đầu có thời cơ giải sầu, vừa thả lỏng ra liền có vẻ như phá lệ mệt mỏi mỏi.

Bạn đang xem: Nhất cá ảnh vệ đích sinh hoạt

Hơi thở Phượng Hữu Hoài thanh thanh thổi vào cổ y, Phó Thư tâm viên ý mãn bước đầu nghĩ bậy, ao ước chạm vào domain authority thịt nhẵn nhụi mềm mịn kia, lại cảm thấy như đang sẵn sàng phạm tội. Cuối cùng, y nhịn ko được, xoay đầu lại quan sát ngũ quan lại tinh xảo hợp lý của Phượng Hữu Hoài, cho mặc dù cho là người dẫn đầu một nước nhưng mà vẫn từ tốn quân tử ôn thuận như ngọc, thực ra thì chỉ đông đảo lúc riêng rẽ tư mới vậy, trước khía cạnh bách quan hắn vẫn khôn cùng uy nghiêm, Phó Thư là ảnh vệ của hắn, là fan ở gần hắn nhất, Phượng Hữu Hoài đương nhiên không tự thị tự đại trước khía cạnh y, khiến cho hai tín đồ khó làm việc chung.

Thời gian cứ rảnh rỗi trôi, sau cùng thì một bé lợn rừng cũng xuất hiện. Nó rất là ngây thơ nhảy đầm tưng tưng vào bẫy, tiếp đến kêu lên một tiếng làm thịt heo thê thảm, khiến cho Phượng Hữu Hoài thanh tỉnh, vừa mở đôi mắt liền nhìn thấy Phó Thư đang lên cơn tự kỷ.

“Sao vậy?” Búng tay lên trán y một cái, Phượng Hữu Hoài thân thương nói.

“Bệ hạ, rứa giới bên ngoài như nỗ lực nào?”

Phượng Hữu Hoài tức khắc chỉ tay tột đỉnh núi xa xa: “Từ trên đó hoàn toàn có thể thấy.”

Phó Thư thuyệt vọng cúi đầu, khiên lợn rừng về.

Phượng Hữu Hoài làm sao không biết Phó Thư suy nghĩ gì, hắn biết, Phó Thư hiện giờ không bắt buộc Phó Thư trước kia, mong buông tay, mà lại lại không muốn buông tha, mặc dù sao cũng khó tìm được một tè hài tử thích hợp khẩu vị của chính bản thân mình như vậy.

Tịch kiến Trăn săn được tía con thỏ hoang, thừa tướng phu nhân bắn được bố con dã điểu, thừa tướng không đụng thủ, nghỉ ngơi lại dỗ con. Tới khi tía người thấy Phó Thư khênh lợn rừng về, Tịch con kiến Trăn thuộc tể tướng mạo phu nhân ko hẹn nhưng mà cùng giấu chiến lợi phẩm ra phía sau, mặc dù sao cũng nạp năng lượng không hết, lấy ra làm gì mang lại xấu hổ.

Việc giết thịt heo được giao cho Phó Thư, Phượng Hữu Hoài hy vọng hỗ trợ, cơ mà hắn là vạn kim đưa ra khu, Phó Thư làm thế nào dám, ngay tắp lự nói: “Bệ hạ, cứ nhằm ta đi.”

“Không có gì, ta không kiều quý như vậy.”

Hai người mổ ruột lợn rừng, huyết tươi văng mọi nơi, phần phía trong ruột tung tóe, tởm khỏi nói. áo quần khiết bạch của Phó Thư nhơm nhở máu đỏ, tuy thế y cũng chớ thây luôn.

Năm tín đồ đều băn khoăn nấu ăn, bất quá cũng chỉ việc nướng lên thôi, tướng quốc phu nhân liền team lửa, ngóng hai tín đồ bê lợn rừng tới.

Phượng Hữu Hoài tới kề bên Tịch con kiến Trăn, tao nhã giơ tay ra.

Xem thêm: 10 Cách Tạo Dáng Chụp Ảnh Nhóm 4 Người Chất Cool Ngầu, Cách Chụp Ảnh Nhóm 4 Người Chất Cool Ngầu

Tịch loài kiến Trăn ko hiểu, nhướn ngươi hỏi: “Gì?”

“Kiếm.”

“Ân?”

“Xuyên lợn rừng.”

Tịch loài kiến Trăn vậy chặt kiếm, giận tới phạt run: “Ngươi ước ao đem Hiên Viên tìm của ta đi nướng lợn rừng?!”

Phượng Hữu Hoài mỉm cười: “Thì gồm mỗi ngươi với kiếm… Sách, đừng nhỏ tuổi nhen vậy, chuyển đây đi.”

“Không đưa!”

“Có đưa không?”

“Không đưa!”

“Tiểu Chi!”

Tiểu chi đang sinh sống trên cây chơi với bé sóc nhỏ tuổi liền kêu lên mấy giờ đồng hồ đáp lời. Tịch kiến Trăn ngoại trừ cười trong không cười: “Ta dễ thường lại sợ hãi một con chuột?”

Phượng Hữu Hoài đành phải ra tốt chiêu: “Tiểu Bảo.”

Tiểu Bảo là ai? chính là tiểu công tử chưa đầy hai tuổi đơn vị tể tướng. Nghe giờ đồng hồ gọi, người liền vừa hít nước mũi vừa chạy tới, hồn nhiên vô tội nhìn chăm chăm Tịch kiến Trăn, lại hít nước mũi.

Tịch kiến Trăn run run khóe mắt, cong môi: “Hứ, chẳng yêu cầu chỉ là một thanh tìm thôi sao, đơn vị ta bao gồm đầy!” tiếp đến hiên ngang… dưng bảo kiếm.

Phượng Hữu Hoài nhoẻn miệng cười: “Lấy ra sớm chút ko phải giỏi rồi sao.”

Nụ cười cợt này của Phượng Hữu Hoài rất khác bình thường, còn tồn tại một tia khoái chí giảo hoạt, Tịch kiến Trăn chú ý thấy, bất đắc dĩ quay đầu thở dài.

Lợn rừng lên giá, cả đám fan lại lết về lương đình nhìn cảnh, ngóng lợn rừng trường đoản cú chín. Phó Thư chạy đi hái một chút ít nấm dại, miễn tính đến lúc ăn không ít mỡ, tiêu hóa không tốt. Tới lúc về còn rước thêm vài nhiều loại quả ngớ ngẩn đổi vị.

Tể tướng tá phu nhân khen không ngớt miệng: “Vẫn là Phó Thư kỹ càng nhất.”

“Không bao gồm gì.” Kiếp trước y có tương đối nhiều kinh nghiệm dã ngoại, mấy vị chủ tử quyền quý và cao sang này làm sao bằng được.

Tể tướng mạo phu nhân mĩ mục lưu giữ chuyển, cô gái là một hotgirl phong tình vạn chủng, Phó Thư xem thần thái cử chỉ cũng đã biết, tuy thế là, tể tướng phu nhân quả thật siêu hứng thú cùng với y, chú ý tới nút lông con gà lông vịt trên người dựng hết lên, y không đẹp mắt trai đến mức đó đi?

Phó Thư không yên tâm lùi lùi ra sau sườn lưng Phượng Hữu Hoài, trốn thôi, trốn thôi. Dù sao, ảnh vệ thiết yếu hiệu chỉ cần lúc được hotline thì xuất hiện là được rồi.

“Phó Thư, ảnh vệ của thập nhất đông đảo chỉ bao gồm số hiệu, bởi sao mình ngươi gồm tên?” tể tướng phu nhân hỏi.

“Trước phía trên ta gặp chuyện bi thương, tới khi tỉnh lại đồ vật gi cũng không tồn tại nhớ.”

“Nhưng ta biết nha, ngươi có muốn nghe không?”

“Khụ, Thanh Phương, chuyện cũ thì cho nó qua đi.” Phượng Hữu Hoài ngắt lời nàng, “Từ lúc y thức giấc lại, liền giống như thành một fan khác, chưa phải Phó Thư trước đây nữa.”

Nghe vậy, Phó Thư đơ mình một cái, cảm hứng như kín đáo trong lòng vừa bị vén trần. Càng suy nghĩ càng bất an, nhiệt liệt khẽ động, tức tốc trốn vào góc tối.

Xem thêm: Vi Sinh Vật Hiếu Khí Trong Thực Phẩm &Bull; Tin Cậy 2022, Các Phương Pháp Kiểm Nghiệm Vi Sinh

Phượng Hữu Hoài nhìn thấy, cười một tiếng: “Giang sơn dễ dàng đổi phiên bản tính cạnh tranh dời, Phó Thư, ngươi lại ẩn đi rồi.”

“Phải!” Đáp lại một tiếng, Phó Thư liền nhảy lên nóc lương đình, đây mới là phiên bản sắc của hình ảnh vệ!

Sau đó, Phượng Hữu Hoài tất cả gọi y ra mấy lần, Phó Thư đều từ chối không chịu, chỉ xuống ôm một chiếc chân lợn rừng trèo lên cây rồi phởn phơ gặm.

Chính là, y vẫn luôn nghĩ tới lời tể tướng phu nhân nói. Chuyện của Phó Thư thật, y trọn vẹn không biết, nhưng mà dù sao giờ tôi cũng là người sở hữu của thân thể này, từ nhiên cũng có thể có chút hứng thú. Thập tứ nói y do nhà vua tự mình sở hữu về, lại không còn đề cập nửa lời cho tới thân cố y. Ai ai cũng có lòng hiếu kỳ, Phó Thư cũng đều có tò mò, tuy vậy chuyện Phượng Hữu Hoài không muốn cho y biết, hoàn hảo và tuyệt vời nhất không cần chuyện tốt gì. Phó Thư mâu thuẫn, ko biết nên lựa chọn lòng hiếu kỳ hay Phượng Hữu Hoài. Đăng bởi: adminTruyện convert xuất xắc : Thú Hắc Cuồng Phi: Hoàng Thúc Nghịch Thiên Sủng