Chúng Tôi Đi Không Tiếc Đời Mình

     
*

Nhật ký mặt trận đã được tái bản đầu năm 2017 theo bản quyền thực hiện tác phẩm giữa gia đình tác giả và Nhà xuất bản Văn hóa - văn nghệ. Đây là rất nhiều trang nhật cam kết cuối cùng của nhà báo liệt sĩ Dương Thị Xuân Quý trước khi chị hy sinh.

Bạn đang xem: Chúng tôi đi không tiếc đời mình

* bên báo, liệt sĩ

* sống lại vượt khứ tàn khốc và hào hùng

Ngã xuống giữa tuổi28 thanh xuân, Dương Thị Xuân Quý để lại mang lại đời thành quả Nhật cam kết chiến trường. Từng trang nhật ký kết trong cửa nhà đã lột tả một thời kỳ đầy gian khó và thách thức và làm sống dậy một quá khứ quyết liệt nhưng đầy hào hùng của không ít con người đã quyết hy sinh vì lý tưởng. Chỉ với 198 trang, nhưng toàn bộ tác phẩm là cả một thế giới sống đụng về những nhỏ người anh hùng trong chiến tranh. Họ sẽ nghĩ, vẫn sống, sẽ mừng vui, đang dằn vặt, đang khổ đau… trong yếu tố hoàn cảnh khốc liệt của chiến tranh. Từng dòng, mỗi trang nhật cam kết là rất nhiều suy nghĩ, trăn trở cùng cả dằn vặt của thiết yếu tác giả. Giữa những phút giây dằn lặt vặt ấy, Dương Thị Xuân Quý không nghĩ mang đến riêng mình nhưng mà chỉ nghĩ về việc chung, về đại nghĩa, về chồng, về con. Tất cả đều nhắm đến cái đẹp, cái cừ khôi mà quên đi bản thân mình: “Thế đấy, mảnh đất mà mình đang sinh sống và làm việc nó như nhau như con người mình: vất vả, rất nhọc. Mình sung sướng được xuất hiện ở đây đúng vào lúc vào tiến độ gay go tàn khốc nhất của trận chiến đấu. Mình vui vẻ được chịu đựng đựng với vượt qua toàn bộ gian khổ…”.

Gian khổ, vất vả là vậy nhưng gần như là trong hồi cam kết của mình, Dương Thị Xuân Quý đã chiếm hữu để viết về đông đảo người bạn hữu dũng cảm, chuẩn bị sẵn sàng chịu đựng gian khổ, yêu thương, chia sẻ cho nhau, quên mình vày lý tưởng cao đẹp. Họ sẽ chạm mặt trong nhật cam kết này của chị hầu hết con người thật đẹp, như: è cổ Tiến (nhà văn, liệt sĩ Chu Cẩm Phong), nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu và tất nhiên không thể không có người ông xã hết mực yêu thương thương của chị ấy - công ty thơ Bùi Minh Quốc…

Phần phụ lục của cuốn sách là 1-1 tình nguyện vào miền nam chiến đấu của Dương Thị Xuân Quý: “Tôi là Dương Thị Xuân Quý, sum họp thanh niên lao động, phóng viên báo chí Báo phụ nữ Việt nam giới tình nguyện kiến nghị và gửi đơn này xin các đồng minh xét mang đến tôi được vào nam chiến đấu”.

Xem thêm: Nvidia Geforce Gt 730 Tải Phần Mềm Driver Card Màn Hình Nvidia Geforce Gt 730

Cuốn sách cũng đã dành một phần để in một số trong những bài thơ của liệt sĩ, hầu hết là những nội dung bài viết cho con gái. “Dù bao nhiêu lận đận/ mặc dù trăm dốc nghìn đèo/ có mắt con theo dõi/ người mẹ bỗng thêm mức độ mạnh” (Ánh sao).

Bài thơ tặng ngay con khi đàn bà tròn 2 tuổi, công ty thơ lưu giữ về con với nỗi xót xa lúc con phải xa cả phụ vương mẹ: “Lòng tôi bất chợt quặn đau/ mắt tôi mờ bóng khói/ Ngoảnh chú ý về phía sau/ nhỏ vẫn như vẫn gọi/Thương nhỏ vừa đầy tuổi/ Đã xa cả chị em cha/ Đêm đêm trong giấc ngủ/Vắng mẹ ôm cổ bà”. Chắc hẳn rằng vì vậy mà trong một nội dung bài viết in vào tuyển tập này, công ty văn Nguyên Ngọc sẽ viết: “Quý bị tiêu diệt ở vùng sâu, thời điểm ấy đồng đội chúng tôi, đồng nghiệp bạn bè của chị đông đảo đi xa. Không có bất kì ai nghe được lời nói sau cùng của chị lúc chị bửa xuống. Riêng tôi, tôi cứ tin lời sau cuối của chị là một trong tiếng call “Con!”. Công ty văn Nguyên Ngọc cũng viết: “Thật bất công còn nếu không gọi chị là 1 trong những anh hùng”.

Xem thêm: Cách Làm Thạch Dừa Quả Bổ Miếng, Cách Làm Thạch Dừa Bổ Miếng Thơm Ngon Tươi Mát

“Chúng tôi đã đi không nhớ tiếc đời mình/ những tuổi nhị mươi làm sao không tiếc/ Nhưng người nào cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn đưa ra Tổ quốc”. Đó là đều câu thơ vào nhóm bài bác thơ những người dân đi tới hải dương (1977) trong phòng thơ Thanh Thảo. Đã có một lớp người như vậy ra đi ko tiếc tuổi xuân mình do sự trường tồn và kiêm toàn của đất nước. Liệt sĩ Dương Thị Xuân Quý thuộc những người dân trong lớp fan ấy. Đọc cuốn nhật ký kết này để hiểu thêm cùng kính trọng một rứa hệ dìm thân,anh hùng.

Ngọc Anh